Translation into Vietnamese of the AND Editorial “Communism Returns to the Center of Imperialism’s Public Concerns”

We hereby share an unofficial translation of an Editorial published by A Nova Democracia (AND) on the 7th of August, that we have received per email.


Chủ nghĩa cộng sản trở lại làm tâm điểm lo ngại của chủ nghĩa đế quốc

Vào năm 1982, tên đại phản động Rô-nan Rê-gan (Ronald Reagan), người đứng đầu đế quốc Mỹ hồi đó, đã “tiên đoán” vận mệnh của chủ nghĩa Mác sẽ đi vào “bãi tro tàn của lịch sử”. Mười năm tiếp theo, sau sự phá sản của bọn đế quốc xã hội và xét lại Liên Xô, Bút cha (George H.W. Bush) đã tuyên bố “chủ nghĩa cộng sản đã chết” và rằng “với sự phù hộ của chúa”, Hoa Kỳ đã giành chiến thắng trong “chiến tranh lạnh”. Nhưng giờ đây, đế quốc Mỹ đã buộc phải thừa nhận đám tiên tri của chúng là một lũ bịp bợm: ngày 16 tháng 7, tên tội phạm ngu dốt Ma-cô Ru-bi-ô (Marco Rubio) gặp đại diện của 66 quốc gia tại Oa-sinh-tơn, cùng với các quan chức của FBI, Bộ Ngân khố và Nhà Trắng, nhằm công bố chính sách phản cách mạng phòng ngừa quốc tế mới  dưới sự chỉ huy của đế quốc Mỹ, nhằm chống cái gọi là “sự quay trở lại của chủ nghĩa khủng bố chính trị cực tả” — ý chỉ tất cả những người phản đế và đặc biệt là những người cộng sản, trở thành một “mối đe dọa thực sự và đa quốc gia.”

Sự thật là bản thân đế quốc Mỹ cũng chưa bao giờ tin vào bất cứ tiên đoán dối trá nào của nó. Dù sao thì, cũng chính trong khoảng thời gian cầm quyền của Rê-gan và Bút cha mà nước Mỹ, khi đang trên đường trở thành siêu cường bá quyền duy nhất, buộc phải phát động vội vàng một cuộc tổng tấn công phản cách mạng,cũng dưới sự chỉ huy của chúng, với mục tiêu trung tâm và trước mắt là dập tắt phong trào cách mạng trên thế giới, đặc biệt là Phong trào Cộng Sản Quốc tế, coi Đảng Cộng sản Pêru và lãnh tụ của Đảng là Chủ tịch Gon-da-lô (Gonzalo) là “kẻ thù mạnh mẽ và đáng gờm” và chiến tranh cách mạng Pêru là “con phượng hoàng của chủ nghĩa cộng sản” sẽ phục hồi sự nghiệp của giai cấp vô sản lên cao sau khi Trung Quốc phục hồi chủ nghĩa tư bản. Và giờ, sau 40 năm, đế quốc Mỹ một lần nữa thừa nhận thất bại của mình.

Về điểm này, Trăm (Trump) và Ru-bi-ô đã nói đúng: phong trào cách mạng đã “quay trở lại” trên thế giới và đúng thực là đang đe dọa lợi ích của chủ nghĩa đế quốc. Cuộc tổng tấn công phản cách mạng của chủ nghĩa đế quốc vào cuối những năm 1980, đạt đến đỉnh điểm trong những năm đầu thập niên 1990, đã giáng một đòn mạnh vào giai cấp vô sản và cách mạng quốc tế; tuy nhiên việc xóa sổ chúng là một việc bất thành, do tính tất yếu của lịch sử, giai cấp vô sản sẽ không bao giờ hoàn toàn thất bại, tất cả chỉ là tạm thời. Các cuộc chiến tranh nhân dân vẫn đứng vững, các Đảng và tổ chức cộng sản gặp phải thiệt hại từ chủ nghĩa xét lại hiện đại của Khơ-rút-xốp, Đặng Tiểu Bình, En-vơ Hốt-gia (Enver Hoxha), đã kiên trì đấu tranh cho công cuộc tái thiết của họ, lãnh đạo bởi các đại biểu từ phái đỏ trong phong trào cộng sản trong nước họ, một quá trình vẫn đang tiếp tục phát triển, sự kiện Liên đoàn Cộng sản Quốc tế thành lập năm 2022 đánh dấu một bước mới trong quá trình tái thống nhất phong trào vô sản quốc tế; nhân dân và các dân tộc bị áp bức trên toàn thế giới đã nổi lên trong các cơn bão táp phản đế, như các cuộc kháng chiến hay chiến tranh giải phóng dân tộc, đặc biệt tại Palextin, cũng như Áp-gan-ni-xtan, I-rắc, Yê-men, I-ran và nhiều nước khác; và Liên đoàn Phản đế Quốc tế đã bồi dưỡng tốt hơn sự liên hợp giữa các dân tộc, nhân dân và các tổ chức cùng đứng lên chống lại kẻ thù chung, tăng cường đoàn kết giữa phong trào vô sản quốc tế và phong trào giải phóng dân tộc, những sự kiện trên đã chứng thực một nỗ lực phi thường cho cái trước có thể hoàn thành vai trò lịch sử là lãnh đạo cái sau, là cơ sở của cách mạng thế giới. Do đó, cái gọi là “những mối liên kết mạnh mẽ đa quốc gia” và “những điểm hội tụ mới” mà khiến cho Oa-sinh-tơn phải kinh hồn bạt vía đại diện cho sự xích lại gần nhau nhất giữa hai dòng thác của Cách mạng Vô sản Thế giới.

***

Đế quốc Mỹ lo chủ yếu tới cái gọi là “Tây Bán cầu” với trung tâm là “sân sau” của chúng  — cách gọi của chúng dành cho Mỹ Latinh. Lo lắng của chúng không phải là không có lý: Mỹ Latinh đang nhanh chóng trở thành mắt xích yếu nhất trong cái dây xích thống trị của chủ nghĩa đế quốc. Việc này có rất nhiều lý do. Một vài trong số chúng là: trước hết, sự phát triển của những “yếu tố chủ quan”, như Lênin vĩ đại đã nói, tức sự phát triển nhận thức vô sản trong các tổ chức cách mạng; hai là, các cuộc nổi dậy của quần chúng đã xảy ra nhiều hơn, trở thành điều bình thường trong tiểu lục địa, chứng tỏ tinh thần tạo phản mãnh liệt của quần chúng, đặc biệt là quần chúng nông dân, như đã được chứng kiến những nơi như tại Bôlivia, Pêru, Cô-lôm-bi-a, Pa-ra-guây, và Mê-hi-cô; ba là, mối nguy về một cuộc nổi dậy vũ trang của nông dân đang nổi lên một cách không thể kiểm soát ở A-ma-giôn, khu vực đế quốc Mỹ sợ phải đối mặt với một cuộc đấu tranh cách mạng; bốn là, sự tồn tại của các chính quyền trong khu vực không muốn chịu sự thống trị hoàn toàn của đế quốc Mỹ, như là Cuba, Ni-ca-ra-gua, và gần đây là Vê-nê-duê-la, đã hạn chế quyền uy của đế quốc Mỹ; năm là, cuộc đấu tranh giữa các nước đế quốc nhằm tranh giành ảnh hưởng ảnh hưởng trở nên trầm trọng hơn, biểu hiện từ sự xuất hiện các lợi ích của Trung Quốc và Nga, đặc biệt là cái trước, trong tiểu lục địa, thách thức sự thống trị duy nhất của đế quốc Mỹ trong khu vực.

Đó là lý do tại sao bọn Mỹ đã lấy việc đặt Mỹ Latinh vào quyền kiểm soát tuyệt đối nhất trong tay chúng nó là điểm trung tâm trong Chiến lược An ninh Quốc gia của chúng; đó là lý do tại sao chúng xâm lược nước Vê-nê-duê-la và biến chính phủ hiện tại thành một đám đày tớ kiểu thuộc địa; đó là lý do tại sao chúng đang bao vây nước Cuba nhằm hoàn toàn lật đổ nó, với khả năng cao sẽ lại bắt đầu tiến hành các hoạt động quân sự trên đất Cuba nhằm buộc lãnh đạo Nhà nước Cuba phải đầu hàng; đó là lý do tại sao chúng đưa quân vào kiểm soát Chính phủ Pa-na-ma và buộc Chính phủ phải tránh xa quan hệ với Trung Quốc; đó là lý do tại sao chúng đang mở rộng sự hiện diện quân đội, căn cứ và các chiến dịch can thiệp vào Mỹ Latinh với một mức đó chưa từng thấy trong suốt 60 năm tới nay, như ta đang chứng kiến ở Ê-qua-đo, Pa-ra-guây, và Bôlivia. Đế quốc Mỹ sợ Cách mạng Dân chủ và đấu tranh vũ trang giải phóng sẽ bao trùm cả tiểu lục địa. 

***

Tại Bra-xin, mà đế quốc Mỹ coi nơi này là một mục tiêu chiến lược, chính sách này đã nắm được kha khá bọn đầy tớ và các mục tiêu cụ thể. Trực tiếp hơn, đế quốc Mỹ tập trung vào việc ban hành các lệnh trừng phạt kinh tế nhằm gây áp lực lên cái Chính phủ mị dân của bọn tư sản giả tả, khiến cho những trò mị dân của chúng nó giờ chỉ còn trên lời nói, hơn là chống lưng cho chúng bằng các biện pháp có hiệu quả, tuy chỉ mang tính tô hồng. Chính phủ cơ hội không phải thực sự muốn chống lại lợi ích của đế quốc. Nhưng trong thời kỳ cách mạng, bọn áp bức không được phép lơ là dù chỉ một chút trong vai trò của tên đầy tớ và tên mị dân cho tới khi hoàn toàn quy phục, cũng giống như người không thể dung thứ việc đùa cợt đối với những vấn đề nghiêm trọng. Và vấn đề nghiêm trọng ở đây là phải tiếp tục đi thẳng, tức là, quy thuận đế quốc Mỹ, tránh xa Trung Quốc, dù cho việc, dần dần đưa trao nền kinh tế vào tay Mỹ, cũng như đưa bộ máy Nhà nước, lực lượng vũ trang và phụ trợ, hệ thống pháp chế và tình báo dưới sự kiểm soát trực tiếp từ các thiết chế của đế quốc Mỹ, chỉ để chúng có thể kiểm soát cái nước nửa thuộc địa này [Bra-xin] bằng bàn tay sắt trước tình hình các nước đế quốc tranh đoạt lẫn nhau, và đối mặt trước nguy cơ một cuộc nổi dậy của quần chúng.

Hơn nữa, không phải tình cờ mà, ở Rôn-đô-niê (Rondônia) và những nơi khác trên cả nước, bọn Hiến binh và các lực lượng đàn áp cuộc đấu tranh của nhân dân nước ta cùng các “mạng lưới xã hội” của bọn ủng hộ tên cực hữu Bôn-xô-na-rô (Bolsonaro) và phát xít gán cái mác “du kích”, tổ chức tội phạm”, “khủng bố” nhắm vào Liên đoàn Bần nông (LCP), phỉ báng Liên Đoàn là quan hệ với bọn buôn ma túy, là cực tả, và được các Đảng với các hội nhóm “tả” cơ hội chủ nghĩa cùng các kiểu thành phần tìm cách leo lên địa vị xã hội hùa giọng theo; tất cả đều dùng chung cái luận điệu được đế quốc Mỹ tán thưởng nhằm gán mác xuyên tạc, tội phạm hóa và dập tắt mối nguy hiện hữu trên tiểu lục địa. Đây là một nhiệm vụ chiến lược: để ngăn cuộc đấu tranh cách mạng giành ruộng đất — cuộc chiến tranh nông dân dưới sự lãnh đạo của giai cấp vô sản — bùng lên mất kiểm soát, để đánh gục sự phát triển của nó, do chúng không ngăn được làn sóng nổi dậy của nó. Những trang sử chân chính của nước Bra-xin mới, qua đó, đã dần được mở ra, với những dòng đầu tiên được viết lên, và trong những năm và thập kỷ tới, ta sẽ được chứng kiến một cuộc đấu tranh có ý nghĩa lịch sử với sức ảnh hưởng vượt tầm thế giới, quyết định vận mệnh không chỉ Tổ quốc ta mà còn của toàn bộ các dân tộc trên thế giới đối đầu với vận mệnh đen tối mà đế quốc Mỹ đang đi tới, một hố chôn tối tăm và không đáy.

Previous post Brazil: Electoral Candidates Criminalizes Popular Student Organizations and Call for Militarization
Next post Norway – Tjen Folket Media: Militarization in Elementary Schools